Ý nghĩa hoa Anh Túc

Họ Anh túc hay họ A phiện (danh pháp khoa học: Papaveraceae) là một họ thực vật có hoa. Họ này được các nhà phân loại học thực vật công nhận rộng rãi. Nó là họ phân bổ rộng khắp thế giới trong các khu vực ôn đới và cận nhiệt đới. Phần lớn là cây thân thảo, nhưng một số ít là cây bụi và cây gỗ nhỏ. 

Hoa Anh Túc là danh xưng chung một tộc hoa ‘hữu sắc vô hương’, có tên khoa học là Papaver, tiếng pháp là pavot và tiếng anh là poppy. Người mình gọi nôm na Anh Túc là hoa á phiện. Nhà văn thi sĩ việt còn đặt thi vị hóa, gọi á phiện là Phù Dung. Và có lẽ để tránh nhìn lầm nó với một loại phù dung khác (bông bụp hay hoa dâm bụt ) họ gọi Phù Dung á phiện là nàng, là tiên tử. Phù dung tiên tử bị xếp vào hàng ‘hồng nhan họa thủy’ còn gọi là  femme fatale, nếu dùng phải là y phép sanh họa vì khả năng gây nghiện ngập.

Gia tộc Anh Túc Papaver có rất nhiều loại, từ loại dùng làm cảnh cho tới loại dùng làm thuốc.
Coquelicot là một loại anh túc có tên Papaver rhoeas, tiếng anh là red corn poppy hay red field poppy, mình tỉnh bơ kêu nó là hoa mồng gà (mào gà). Trong các bài văn, bao giờ coquelicot cũng được dịch là hoa mồng gà. Thật ra mồng gà trong văn chương Việt, Celosia argentea, là một loại hoa hoàn toàn khác, nó là thứ cây cảnh dân dã, bán ở các chợhoa vào dịp tết nguyên đán.


 Hoa anh túc được chọn làm biểu tượng cho Ngày Tưởng Niệm tức lễ Chiến Sĩ Trận Vong,( Remembrance Day)Tại Hoa Kỳ Ngày Tưởng Niệm vào tuần lễ cuối cùng của tháng 5.

 Việc chọn hoa anh túc làm biểu tượng có nguồn gốc từ bài thơ của John McCrae, thiếu tá quân y Gia nã đại trong đệ nhất thế chiến. Tháng 5/1915, chuyến chuyển quân ngang đồng có xứ Flanders (Flandres, nay thuộc Belgium) bạt ngàn anh túc đỏ khiến ông liên tưởng đến các chiền sĩ gục ngã trong trận giao tranh ác liệt xảy ra tại vùng đất khô cằn này. Truyền thuyết của cư dân tại đó kể rằng, các bông anh túc Papaver rhoas đỏ thắm tươi tốt là vì chúng đã thấm máu các chiến sĩ vô danh hy sinh trên chiến địa (thiệt ra anh túc thích hạp với phong thổ nóng và khô). 
 

  IN FLANDERS FIELD
 
In Flanders Fields the poppies blow
Between the crosses, row on row
That mark our place; and in the sky
The larks, still bravely sing, fly
Scarce heard amid the guns below.
 
We are the Dead. Short days ago
We lived, felt dawn, saw sunset glow
Loved, and were loved, and now we lie
In Flanders Fields.
 
Take up our quarrel with the foe :
To you from failing hands we throw
The torch; be yours to hold it high .
 If you break faith with us who die
We shall not sleep, though poppies grow
In Flanders Fields.