Truyền thuyết Hoa bất tử

Hoa bất tử – một loài hoa không xa lạ gì với chúng ta, nhất là những người đang yêu. Thế nhưng không phải ai cũng đã có cái may mắn được nghe câu chuyện về loài hoa này, với một câu chuyện tình đẫm nước mắt của một chàng trai nghèo khổ với một cô gái xinh đẹp…
 
Chuyện kể rằng có một đôi trai gái yêu nhau thắm thiết. Một ngày nọ, người con gái ước ao có được chùm hoa quí ở trên một đỉnh núi cao nhiều người biết đến nhưng không sao hái được, vì nghe đâu, đỉnh núi rất cao, trong khi hoa thì chỉ nở vào mùa đông tuyết phủ dày đặc nhất. Như vậy, người nào muốn trở thành chủ nhân của loài hoa quí hiếm ấy sẽ phải vượt qua mọi con đường băng tuyết, chinh phục đỉnh núi cao nghìn mét mới hái được hoa.
 
 
Chiều lòng người yêu, chẳng quản gian khổ nhọc nhằn, chàng trai đã từ biệt cô gái vào một ngày đầu xuân băng giá đang tan, để lặn lội đến nơi có chùm hoa quí. Khi tới chân núi, tiết trời đã sang thu, chàng quyết tâm ngay lập tức trèo lên đỉnh núi để kịp mang hoa quí về cho người yêu đúng vào mùa xuân để kỉ niệm tròn một năm họ xa nhau.
 
Chàng leo, leo mãi từ núi đá sắc nhọn này đến  núi đá sắc nhọn khác, mặc cho mưa rơi, mặt cho tuyết phủ, mặc cho băng giá quây quanh chàng vẫn trèo, mặt hướng về phía đỉnh núi cao, bò rạp cả thân hình xuống để tập trung mọi sức lực trèo lên đỉnh núi. Đói, khát, lạnh cóng… Không làm chàng lùi bước.
Cho đến một ngày đông có ánh mặt trời le lói, chàng trai đã hoàn toàn kiệt sức và không thể trèo lên đỉnh núi cao nữa. Chàng quay xuống vào đúng cái ngày tròn một năm xa cách người yêu trong tư thế quỳ rạp xuống, nhưng gương mặt vẫn hướng về phía đỉnh núi mà người ta lưu truyền là có loài hoa quí. Chàng tắt thở vì kiệt sức.
 
Và kì lạ thay, nơi chàng trai ngã xuống đã mọc lên một chùm hoa đỏ thắm như máu con tim, có thân mềm yếu nằm rạp xuống đất, nhưng đóa hao lại tươi thắm sắc đỏ và vươn về phía có đỉnh núi. Về sau, người ta lại tìm thấy loài hoa lạ nơi nấm mồ chàng trai trẻ và để kỉ niệm mối tình bất diệt của chàng người đời đã đặt tên cho loài hoa ấy là hoa bất tử.
 
 
Hoa bất tử chẳng ai bán mà cũng chẳng ai mua. Người dân ở vùng núi cao nơi chàng trai hi sinh vì tình yêu đả lên núi ngắt lấy đóa hoa màu đỏ thắm vì chẳng thể lấy được cành hoa mềm rũ, yếu ớt, nên họ chỉ ngắt lấy bông hoa đem về phơi khô làm thuốc uống và quà tặng. Cũng thật kì lạ, khi phơi những đóa hoa ấy dưới nắng mặt trời thì bông hoa se lại và cánh thêm tươi thắm sắc màu. Người dân lấy những cành cây vót nhọn đầu và cắm hoa bất tử khô lên đó, làm những chiếc lá giả quanh cành cây tạo nên những cành hoa thật đẹp, và họ đem tặng nhau vào những dịp lễ hội. Còn những cặp trai gái lấy đó làm tặng truyền thống quý báu vào ngày Lễ tình nhân 14/2.
 
Có nơi gọi hoa bất tử là cúc dại, hoa tình yêu. Song, dẫu với tên gọi nào thì nó vẫn luôn mang trong mình một ý nghĩa cao đẹp: Tình yêu là bất tử, giống như hoa bất tử – loài hoa không bao giờ chết trong gian khổ khó khăn.
 
Tại Việt Nam được trồng phổ biến ở Đà Lạt, và tại đây nó được coi là biểu tượng cho tình yêu bất diệt. Hoa bất tử thường được các bạn trẻ tặng nhau để thể hiện tình yêu của mình. Những bông hoa bất tử nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc tuy bông hoa những cánh hoa đã chết song nó vẫn giữ được màu sắc ban đầu của mình chính vì điều ấy bất tử được thể hiện như minh chứng của tình yêu vĩnh cửu.
 
Em đã đến, và em đi. Đành vậy!
Biết làm gì khi chẳng trọn vòng tay.
Hoa bất tử như tình anh bất tử.
Để ngàn năm thương mãi một chiều mưa.
 
Tôi gọi em là hoa bất tử - xin em đừng hãnh diện. Hầu hết các loài hoa đều dịu dàng: cẩm chướng, ngọc lan nữ, kể cả các loài hoa to lớn khát vọng như hoa quỳ, kể cả loài hoa có gai sắc như hoa hồng. Tất cả đều rất dịu dàng. Riêng hoa bất tử thì… em biết loài hoa ấy chứ? Những bụi hoa bất tử nở rộ bên con đường xinh tươi kỳ thú ở Đà Lạt. Những cánh hoa bất tử như làn da người rám nắng trên bãi cát nền xanh của Đà Lạt. Những bông hoa không mềm dịu như da người, chạm tay vào cánh hoa bất tử như chạm vào lá khô.
 
Xin lỗi đã gọi em bằng tên một loài hoa không dịu dàng. Chẳng bao giờ em nói với tôi một lời trìu mến. Sợ rằng tôi sẽ thu lấy cái trìu mến ấy làm một chiến tích quá kiêu căng? Và em nhận nụ hôn của tôi như người ta nhận đèn đỏ ở ngã tư đường. Thì thôi đành chịu. Chỉ chờ đèn hiệu dứt là vội vã chạy đi… Người phát tín hiệu yêu đương là tôi chỉ còn biết đứng trở lại… trụ đèn ở ngã tư.
 
Vậy mà em vẫn mặc nhiên làm người tôi yêu. Như thể em tin vào một số mệnh nào đó thôi. Em thấy cái số mệnh ấy có thể hình là tôi.
 
Em chưa bao giờ nói yêu tôi, em chỉ thường xuyên có mặt bên tôi – đi dạo với tôi, uống chung 1 ly nước vớI tôi khi khát. Còn khi em không khát thì tôi uống cả chén đắng của niềm dửng dưng. Cũng có lúc em tựa đầu tóc ngắn vào tôi như cố tình thực hiện cái vĩnh cửu của giây phút đó không một chút dịu dàng, cho tôi hiểu là em đang mệt cần 1 chiếc ghế tựa.
 
Cánh hoa bất tử như làm bằng giấy. Hoa bất tử giống với mọi loài hoa giả đựng trong những chiếc hộp thủy tinh. Đấy là sự chết giả vờ làm hoa không chết.
Hoa bất tử khô khan màu nắng úa. Cả những giọt sương long lanh mát rượi cũng làm hoa đổi sắc những giọt sương như tình yêu của mùa xuân giăng trên cỏ hoa.
 
Hoa bất tử dửng dưng như không biết rằng niềm vui thì qua mau. Dù hoa bất tử không đẹp bằng em nhưng niềm dửng dưng thì giống em quá!
Em không biết rằng hạnh phúc nó chỉ hót nơi những trái tim đầy bóng mát dịu dàng, trong những ánh mắt long lanh như sương và trong những nụ cười êm dịu như cỏ. Hay em cho rằng người phụ nữ của thế kỉ này phải như thế? Tôi e sợ cái ngày mà người ta chế tạo ra được 1 người phụ nữ bằng máy. Rồi sẽ có muôn người phụ nữ bằng máy xuất hiện mà chẳng cần có ai chế tạo ra. Trước khi như thế ( mà đến thế thì thôi) xin em đừng điện tử hóa trái tim mình
Những bông hoa bất tử nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc tuy bông hoa những cánh hoa đã chết song nó vẫn giữ được màu sắc ban đầu của mình chính vì điều ấy bất tử được thể hiện như minh chứng của tình yêu vĩnh cửu.
 
Hoa hồng YCN tổng hợp