Tim tím Huế

Đây là lần đầu tiên tôi nhận hoa. Một đóa hoa violet nho nhỏ, xinh xinh thay cho tiếng lòng ai. Hoa được gửi đến qua chiếc guidon xe đạp của tôi. Cầm đóa hoa trên tay tôi ngỡ ngàng nhưng vui. Đưa mắt nhìn quanh. Rất yên ắng. Đóa hoa theo tôi về nhà.

- Me ơi! Me cho con xin cái ly nhỏ .

Cầm chiếc ly thủy tinh nhỏ trên tay me cười:

- Violet ở đâu thế con ? Dễ thương quá hí.

Chắc me đang nhớ đến thời con gái của me. Không trả lời me, tôi vội vàng lấy ly cắm hoa đặt ở bàn học.

Tôi ngồi yên ở bàn lắng hồn nhìn hoa. Hoa nhìn tôi mỉm cười “Hoa đẹp lắm hoa ơi!” tôi nói thầm. Hạnh phúc đầu đời đến với tôi nhẹ nhàng, dễ thương với những đóa hoa violet tim tím giắt trên guidon xe hàng ngày cùng tôi trên đường tan học. Những ngày sau đó là những chuỗi ngày tôi sống trong tưởng tượng. Một bạn gái nào đó đã mến tôi nên tặng hoa nhưng sao lại giấu mặt? Là Tú, là Thạch? Không, tôi không tài nào nhận ra người tặng hoa. Hoa vẫn đến với tôi hàng ngày, tôi rất vui và hạnh phúc; riêng ngày chủ nhật là buồn nhất vì không có hoa. Trường tôi học toàn là con gái đa số rất xinh. Tôi cũng là một trong số những nữ sinh duyên dáng và xinh xắn của trường vì vậy khi nhận hoa của một bạn gái nào đó tặng tôi vui và hãnh diện lắm. Con gái Đồng Khánh mà.

Con đường học trò vẫn nhộn nhịp với những tà áo dài lụa trắng tung bay dưới nắng trưa của buổi tan trường. Sáng nay ai đó không còn tặng hoa cho tôi nữa. Tôi băn khoăn hết nhìn xe lại nhìn vào giỏ xe trước mặt rồi thẩn thờ đạp xe về nhà…

“Chào em”. Tôi giật mình ngước mặt nhìn sang bên cạnh. Không quen biết anh nên tôi cứ thế đạp xe không nói, không nhìn. Xe anh vẫn nổ máy chạy đều đều, chậm chậm bên tôi. Có lẽ gương mặt tôi nghiêm và căng thẳng quá nên anh không dám mở lời. Anh đi bên tôi đến tận ngõ. Tôi vào nhà và anh quay xe. Để cặp sách lên ghế, nhìn bàn học không có hoa tôi buồn buồn. Me lại hỏi: “Mấy hôm nay răng không có hoa?”. Tôi nhanh nhẩu trả lời me: “Nhà bạn ấy không còn hoa me ạ”. Me cầm ly cất vào tủ.

Trống tan trường, tôi vội vàng ra xe, nhìn guidon và giỏ xe trống không lòng tôi buồn rười rượi: mình không còn là thần tượng của bạn ấy? Dưới nắng trưa, hàng cây bên đường reo vui đón những cánh hạc trắng rời trường trang điểm cho con đường học trò vui hơn, duyên hơn, đẹp hơn. “Chào em”. Cả hai cùng im lặng cho đến khi tôi lặng lẽ quẹo xe vào ngõ. Thứ hai, thứ ba rồi thứ tư tôi vẫn không còn nhận hoa. Thế là hết hy vọng. Buồn ơi! Chào mi. Bạn gái ấy là ai nhỉ, có xinh không và sao lại ngưng tặng hoa cho mình đột ngột. Chắc có đối tượng nào khác dễ thương hơn mình. Trưa thứ năm vừa tan trường đạp xe được một đoạn, bất ngờ nhìn sang bên cạnh tôi đã thấy anh. Giữa dòng người áo trắng nườm nượp nối đuôi nhau hàng ngang, hàng dọc, anh lọt thỏm ở giữa bên cạnh tôi với chiếc áo màu xanh. Tôi mắc cỡ cố đạp xe thật nhanh nhưng xe anh vẫn ngang bằng xe tôi.

“Chào em”. Anh từ tốn nói và vội vàng bỏ vào giỏ xe tôi đóa hoa violet tươi roi rói. Thế là anh cho xe vọt nhanh. Bóng anh chao đảo và mất hút giữa ngàn cánh hạc. Một thoáng ngơ ngác, tôi định thần mỉm cười khi nhận ra chủ nhân của những đóa hoa violet ở trường. Nhưng ai là người giúp anh gửi hoa cho tôi? Đến nhà. Cầm đóa hoa tím trên tay tôi đi thẳng vào phòng, ngã mình xuống giường chiêm ngưỡng hoa. Ôi màu tím Huế dịu dàng, e ấp, kín đáo nhưng rạng rỡ. Nhờ nét rất riêng này mà màu tím Huế đẹp mơ màng nhưng không buồn và tôi rất không đồng tình với ai đó khi bảo rằng màu tím Huế buồn. Hình ảnh anh lại đến với tôi. Một thoáng rồi thôi.
 

2. Cầm chiếc áo dài lụa tím trên tay tôi thầm cám ơn me. Me biết được ý thích của gái Huế nên đã may cho con gái cưng của me chiếc áo dài tím thật duyên. Tôi bỗng nhớ bản nhạc Tà áo tím mà chị Hoàng Lan hay hát.

Ôi nàng áo tím của Hoàng Nguyên sao đẹp và xinh quá. Tôi đang mơ mình cũng là một nàng áo tím của ai đó không đẹp lắm nhưng có duyên.

Chiều nội thành yên ả, trong tà áo dài lụa tím tôi như đang bay giữa không gian ngan ngát khói chiều. Tôi đi bộ, thong thả dọc đường có hai hàng long não giao nhau. Con đường thật đẹp và thơ trong cảnh chiều thanh vắng. Vài chiếc lá vàng rơi, nhẹ nhàng, thanh thản. Tôi đi lang thang. Tà áo tím vờn quanh tôi mỏng manh, làm cho dáng người tôi như xinh hơn, mảnh mai hơn. Giữa đất trời mênh mang tình tự, tôi hiện lên như một nụ hồng ôm ráng chiều dịu ngọt nhìn cuộc đời màu hồng. Tôi nhắm mắt tận hưởng phút giây lành và cảm thấy mình hạnh phúc với gương mặt của me đang rạng rỡ nhìn tôi. Không biết ba mất khi nào, chỉ biết khi lớn lên tôi chỉ có me và me đã dành trọn tình yêu cho tôi. Thời sinh viên me là một cô gái đẹp của trường Đại học Văn khoa Huế. Tốt nghiệp cử nhân me đi dạy và gặp ba, cũng là một thầy giáo. Cuộc sống của me êm đềm, hạnh phúc cho đến khi ba mất vì bệnh nghề nghiệp. Tôi chỉ biết có thế. Tôi không có ý định hỏi me gì thêm nhưng để ý cuốn nhật ký của me. Sẽ có một ngày nào đó me sẽ trao cho con gái “Cuộc đời của me”. Tôi thương me lắm. Một phụ nữ Huế nền nã, quí phái. “Con gái phải để ý, để tứ nghe con”, “ra đường phải nhìn trước ngó sau”, “con gái phải ăn nói nhỏ nhẹ, lễ phép”, “có ai để ý phải nói với me, đừng có dại dột nghe con!”. Tôi mỉm cười: “Thương me quá đi thôi!”. Me là cô giáo dạy văn ở một trường trung học chỉ toàn là con trai. Bọn học trò rất quí và mến me, vẫn thường đến nhà tôi để trao đổi văn thơ với me. Học cũng có mà mơ mộng thả hồn lên ngôi một chút “vì con gái của cô” cũng có. Nhưng học trò của me tôi coi như con nít dù bọn hắn học hơn tôi một lớp. Bọn con gái chúng tôi vẫn thường tự cao như thế. Nhưng vì vậy mà me yên lòng khi thấy tôi cứ: “tui và bạn, bạn và tui” tía lia rất tự nhiên. 

- Chào em. 

Tôi giật mình. Lại là anh - người tặng hoa bữa trước. Tôi run lên, ngập ngừng: “Dạ” rồi cúi mặt đi thật nhanh. Chân tôi luống cuống như muốn ngã. Tự nhiên tôi sợ, không hẳn là sợ anh. Tiếng của me vẫn ngọt ngào bên tai tôi: “Ra đường phải nhìn trước ngó sau”, “quen ai phải nói với me đừng có dại dột”. Sao lại “dại dột” nhỉ? Như cảm nhận được trạng thái bất an của tôi anh nói: “Em đừng sợ. Anh là anh của Túy Tùng, bạn em”. A, con nhỏ Tùng nó là người đặt hoa violet ở xe đạp của tôi. Một phút tôi quên mất anh đang đi bên cạnh. Ngày mai vào lớp tôi sẽ hỏi tội hắn, cô bạn nhí nha nhí nhảnh đáng yêu của tôi. Tùng có cái miệng rất duyên nhờ chiếc răng khểnh. Con nhỏ kín miệng ghê, suốt một thời gian dài tặng hoa giùm anh hắn mà hắn không hề hở miệng dù mình là bạn thân. “Con khỉ”. Tôi mắng yêu Tùng. Hình như anh này là anh Huân, anh hai của Túy Tùng.

-Em đi đâu trong thành nội ?

Tôi lại giật mình: “Dạ”, “Lại dạ” anh nói nhỏ rồi tiếp: “Nghe Tùng nói em thích violet. Ngày mai anh tặng hoa cho em nữa nghe”. “Dạ thôi”, “Sao lại thôi”, “Dạ em sợ”. Anh cười, nụ cười rất đàn ông mặc dù tôi không nhìn anh: “Sao lại sợ? Anh có làm gì em đâu?”. Tôi lấy hết can đảm để trả lời anh: “Nhưng sao em vẫn cứ sợ”. Giọng tôi lạc đi vì run.

- Em ơi, em đi chậm lại . Con gái mà đi nhanh thế mẹ la.

Lại là mẹ. Ừ mà me vẫn thường nhắc nhở: "Con gái phải đi đứng chậm rãi, từ tốn thì cuộc đời mới sướng được”. Sao anh lại biết được ý nghĩ của me? Nhớ lời me dặn, tôi đi chậm lại và có phần bình tĩnh hơn khi nghĩ anh cũng là “người lớn như me”.

- Anh đi trước đi. Me mà biết được me la em chết .

Giọng anh vẫn từ tốn:

- Ừ, nhưng cho anh làm quen em nghe.

Tôi không nói, còn anh cho xe nổ máy và xa dần, xa dần. Tà áo dài tím của tôi vẫn duyên dáng tung bay trong nắng chiều tặng đời yêu thương. Ôi màu áo tím, màu tím của tình yêu. Nghe nói tình yêu bao giờ cũng đẹp. Cái đẹp chất chứa hạnh phúc và khổ đau đan xen. Mình chưa yêu nên chưa thưởng thức được “cái đẹp” của tình yêu. Một ngày nào đó mình sẽ yêu. Sẽ cùng “người ấy” sẻ chia những sợi nắng vàng ngày xuân; sẽ dìu nhau qua các ngõ của chiều hạ nội thành; trời thu bàng bạc sẽ cùng nhau ngậm ngùi bên chiếc lá vàng rơi và rồi đông về “chiều tím, chiều nhớ thương nhau” sẽ âm thầm khép lại nỗi lòng của hai người thương nhau. Ôi, tình yêu! 
 

3. Đạp xe lên đến dốc Nam Giao thì trời đã về chiều. Sầu Đông tím ngát bên đường theo tôi xôn xao trong gió tỏa hương trinh nguyên, huyền hoặc quyện vào hồn con gái. Tôi mơ màng nhìn chiều tím đang lên lãng du cùng mật ngọt của thời gian. Đây rồi đồi Quảng Tế. Cả một khoảng trời tím về dần trên đồi. Dưới gốc ngàn thông tôi bồi hồi nhìn mây tím thả một dãi lụa ngọt ngào gửi người đang yêu.

Giọng nói của anh thật ấm như vẫn đang thì thầm bên tai tôi. “Em đang nghĩ gì?”. “Màu tím. Màu của tình tự, yêu thương và nhớ nhung”. “Anh có thích màu tím không”. “Anh yêu em nên thích màu tím”. Anh chàng láo thật. “Tại răng anh yêu em”. “Ừ anh yêu em, yêu em lắm!”. “Nhưng tại răng?”. “Tại rứa”. Tôi cười vu vơ lòng ngập đầy hạnh phúc. Cứ thế hình ảnh anh lại về cùng tôi trên đồi tím lúc tinh nghịch lúc nghiêm túc: “Nhất định tan học em phải cho anh đưa về”. “Không được, me la”. “Anh người lớn nên bảo bọc được em”. Đúng là anh người lớn thật, anh hơn tôi năm tuổi nhưng dưới mắt của me anh cũng chỉ là một gã con trai lãng tử nào đó đang giương mắt biếc dẫn dồn con gái me.

Một mình trên đồi, tôi ngồi nhìn chiều tím lòng lâng lâng một niềm vui khó tả. Ngày xưa me yêu ba có như con gái của me bây giờ nhỉ? Me có yêu màu tím không. Ba có vì yêu me mà thích màu tím. Cuộc tình của me có bắt đầu từ màu tím? Riêng tôi, con gái me, 16 tuổi thích hoa violet, thích mặc áo dài lụa tím đi lang thang dưới những hàng cây long não trong nội thành và thích ngồi mơ màng dưới rặng thông già nhìn chiều tím về trên đồi Quảng Tế. Có lẽ thời của tôi con gái lãng mạn hơn thời của me.

Nhạc thông thầm thì reo, lá mềm như sợi tóc phiêu bồng giữa không gian chiều. Chiều tím dần, tôi lặng lẽ cùng chiều tím lãng đãng trong chiếc thuyền tình ngà ngọc tiễn thời gian qua… 
 

4.

- Túy Ngọc, con đang yêu? 

- Dạ không, thưa me. 

- Răng me thấy con buồn? 

- Dạ không. 

Tôi trả lời me rồi đi nhanh vào phòng cố che giấu khóe mắt rưng rưng. Trong phòng tôi như nghe rõ tiếng lòng me thổn thức: “Tội nghiệp con gái của me”. Tôi buồn và cảm thấy như không có nỗi buồn nào hơn thế nữa. Anh lại về trong tôi: “Tuần sau anh sẽ từ giã em, giã từ Huế để vào Sài Gòn học. Em ở lại chờ anh”. Tim tôi như vỡ ra. Tốt nghiệp cử nhân Luật vừa xong bây giờ anh phải vào Sài Gòn học cao học. Tương lai mở rộng trước mắt anh. Nhưng còn em, anh ơi! Em sẽ sống như thế nào trong những tháng ngày xa vắng anh? Tôi gục đầu xuống gối nức nở. Hình như anh. Nhưng sao lại là anh. Anh dám đến nhà. Tôi ngồi bật dậy tai áp vào cửa phòng.

- Thưa cô, con là ... anh ... của Túy Tùng, bạn của Ngọc . Tùng nhờ con đến mượn Ngọc cuốn vở, Ngọc có nhà không thưa cô ?

Trời ơi, gan dễ sợ dám đến nhà mình. Bên ngoài tiếng của me đằm thắm, dịu dàng làm tôi yên tâm hơn.

- Mời anh vào . Em nó đang có ở nhà .

Tim tôi đập rộn rã. Tôi nhìn tôi trong gương. Một nét sầu vương trên tóc. 

Sau bữa đó, anh từ giã tôi vào Sài Gòn. Còn lại mình tôi với những tháng ngày sầu muộn theo từng sợi nhớ, sợi thương. Tôi vẫn chờ, vẫn đợi anh…

Mùa thu năm sau anh trở về thăm tôi. Huế và tôi vui mừng đón anh. Quanh tôi hoa lá nhảy múa xôn xao trong vũ điệu đẹp nhất, lãng mạn nhất của một khúc tình ca. Chiều nội thành hẹn hò tôi với anh. Vẫn tà áo dài lụa tím ngan ngát hương chiều tôi mơ màng đi bên anh. Hạnh phúc dâng đầy. Trong một phút xao xuyến tôi bỗng thấy như anh và tôi đang bay giữa không gian tim tím lung linh mây trời Huế. Me ơi! Con gái của mẹ đang vui. 

- Túy Ngọc, em đang nghĩ gì ? 

Tôi nép đầu vào cánh tay anh thầm thì:

- Anh ơi! Một chút xinh của cành violet tím, một nét duyên của tà áo tím và cả một trời tím lãng mạn trên đồi đã đưa hồn em đến với anh .

Anh nhìn sâu vào mắt tôi:

- Cám ơn em đã cho anh những chuỗi ngày hạnh phúc .

Một vì sao sáng lấp lánh trên bầu trời tím đang réo gọi tôi, thế là tôi vội vàng từ giã anh vì “Me đang chờ con gái”. 

Hoa hồng Quà tặng tổng hợp