Thương mùa điệp cũ

Chiều muộn. Đang là giờ tan sở, tan ca, tan học... Ai nấy như đều vội vã sau một ngày làm việc. Chẳng biết có người nào bâng quơ nhìn lên tàng cây trên đầu như nhỏ, để thấy xao xác một màu vàng dìu dịu hay không?

Những cánh hoa hoàng điệp mỏng manh rơi xuống theo từng cơn gió nhẹ, phủ trên yên xe, vương lại trên tóc, đệm dưới chân người phố thị tất bật.

Hơn mười năm rồi nhỏ rời xa thị trấn. Cái thị trấn bé tẹo, yên bình và trong trẻo, đầy những cây hoàng điệp. Nơi đó đã nuôi nhỏ lớn lên, nhẹ nhàng và khôn nguôi nỗi nhớ. Nơi đó nhỏ cùng cô bạn chung xóm ngày ngày đạp xe đi học, trên con đường quốc lộ se lạnh mỗi sáng, ngang qua những ngôi nhà buổi sớm vẫn còn ngái ngủ, chỉ có sắc hoa bừng thức dậy chào mừng ngày mới. Hoa chuối đỏ lừ, như con chuồn chuồn ớt đậu trên lá dong còn đọng sương. Vạn thọ nồng nồng, xen lẫn với mào gà và cúc. Dâm bụt nở những chiếc lồng đèn màu đỏ, đong đưa trên hàng rào nhà ai. Những thứ hoa dân dã mà lạ lùng, mà quyến luyến. Và, ngập tràn thị trấn là màu hoa điệp vàng đến nao lòng mỗi độ tháng ba sang.

Ngôi trường cấp III nằm hiền hòa bên sông. Những đứa bạn tinh nghịch thường rủ nhau đi vườn nhãn, vườn táo, vườn ổi... sau giờ học. Những vườn cây với chủ nhân thân thiện và rộng rãi, hiền lành nhìn lũ học trò vừa qua cổng là háo hức bẻ hái. Rồi nón, rồi cặp, rổ xe, khăn tay... len đầy những trái, những lá những cành. Nhỏ nhớ mình từng phân vân nhìn cặp trái cây đáng yêu, tần ngần không nỡ “măm măm” mà quyết định mang về, dành cho “ai đó”.

Ai đó thường chở nhỏ trên chiếc xe đạp rồi chỉ nhỏ xem thảm hoa điệp vàng trải rộng mỗi tháng ba sang. Ai đó làm như tình cờ gỡ giùm nhỏ cánh hoàng điệp bé bỏng vừa vướng lại trên tóc, để nhỏ bối rối, ngại ngùng quay đi. Ai đó cùng nhỏ dạo quanh hồ nước soi bóng những hàng phượng, hàng tràm, bảo hoa điệp nở rộ là mùa hè sắp đến. Nhỏ vô tình hỏi lại, vậy có sao không? Chỉ nghe ai đó im lặng, như bâng quơ trong gió tiếng thở dài rất nhẹ...

Nhỏ còn quá nhỏ để hiểu nỗi buồn chia xa, để hiểu màu vàng của hoa báo trước điều gì, để cảm nhận rồi cuộc sống sẽ đổi thay. Nhỏ chỉ nhớ mình đã cảm thấy rất bình yên đi bên ai, dưới tán hoàng điệp những chiều hè chưa kịp đến... Như mới hôm qua thôi mà. Nhỏ làm sao biết có ngày mình nghĩ về những tình cảm mới lớn đơn sơ và dịu dàng đó để hiểu rằng đời người chẳng bao giờ trải qua được thêm lần nào nữa.

Tháng ba qua. Liệu hoàng điệp mùa này có còn nở vàng thị trấn? Thương quá màu hoa vấn vương thời học trò. Thương quá màu hoa làm nhỏ chạy ngang mà lòng như mềm lại. Tự hỏi mình, những cánh hoàng điệp có thấy lạc lõng giữa phố chiều nay? Có mong một ngày về như nhỏ?

Hoa hồng Quà tặng tổng hợp