Sự tích hoa lục bình

Ngày xưa, xứ Bình Dương nổi tiếng vì có nhiều cây ăn trái quả ngon trái ngọt nặng trĩu quanh năm. Với lại trai tráng gần xa thường thích những cô gái Bình Dương vì họ - con gái Bình Dương được trời phú cho dáng dấp đẹp đẽ mê hồn, phủ lên vai là mái tóc dài óng mượt quanh năm thơm ngát .


Xóm Hạnh Dương có cô gái tuổi tròn 14, duyên dáng tên là Thy
Bình. Nàng vốn con nhà trâm anh thế phiệt, cha nàng từng làm quan Lễ bộ trong triều. Về già, ông lấy việc ruộng vườn cây trái làm chính và mau chóng trở thành ông chủ toàn các vườn cây trái trong tỉnh.
Lục Xương vốn là chàng trai 16 tuổi, cha làm nghề lái thuyền cập bến Hạnh Dương mua trái cây của quan Lễ bộ để đem vê các tỉnh xa bán. Nhiều lần nhìn thấy cô gái con quan Lễ chàng đã rơi vào chữ tình lúc nào chẵng hay.
Tình dâng lên như sóng ,một hôm nhân lúc quan Lễ và mọi người không để ý,chàng đánh liều chạy đến chỗ Thy Bình và...bày tỏ lòng mình.
Vốn cũng đã nhiều lần thấy sự siêng năng chịu khó với lại thấy chàng trai cũng có vẻ hiền lành, nàng cũng không lấy làm giận vì sự đường đột, cả gan mà chỉ ngạc nhiên và cười như nắc nẻ:
-Vậy ư? Chỉ khi nào anh giàu có thì tôi mới chịu lấy anh.
Thy Bình cười nụ cười hàm tiếu trong như ngọc và lui bước vào trong nhà.
Và bẵng đi từ dạo ấy không thấy Lục Xương theo cha tới Hạnh Dương cất trái cây về nữa.
Thắm thoát đã hơn một năm,một hôm trên chiếc thuyền của người buôn trái cây người ta lại thấy chàng trai Lục Xương ngày nào, trên vai anh là một cái bao to.

Cũng cách thức như thế ,Lục xương tìm cách đền chỗ Thi Bình.
Chàng mở chiếc bao cho Thy Bình thấy trong bao là vô số ngọc trai quý giá,chàng kể là chàng đả đựơc một người Tàu chỉ cho bí quyết làm ngọc trai và chàng cũng đã là một thương gia buôn bán ngọc trai giàu có và nhắc lại lời hứa năm nào.
Thy Bình thoáng chốc ngạc nhiên vì Lục Xương nhưng lại thoái thác:
- Thế anh có biết chữ không,chỉ khi nào anh đỗ làm quan thì tôi mới chịu lấy anh.
Thế rồi với vẫn nụ cười hàm tiếu trong như ngọc ấy nàng lui vào trong nhà để lại Lục Xương vẻ bần thần u buồn lộ rõ trên mặt.
Thời gian lại thấm thoát trôi qua,mới đây mà đã gần hai năm nữa.
Sáng mùa thu năm ấy,có một chiếc thuyền quan cập bến Hạnh Dương. Hai tên lính trình giấy cho người nhà quan Lễ,xin cho Tân trạng nguyên Lục Xương được đặc cách gặp tiểu thư Thy Bình.Quan Lễ rất lấy làm ngạc nhiên vì ngài không biết chuyện riêng của hai người nhưng cũng vẫn đồng ý để Tân trạng nguyên gặp mặt Thy Bình.
Lục Xương nhắc lại lời hứa.
Tiểu thư Thy Bình bối rối vì không ngờ cơ sự lại xảy ra như vậy,nhưng trong thâm tâm của nàng có gì đó không vừa ý.
Nàng cất lời:
- Xin Tân trạng nguyên thứ lỗi,vì dẫu sao thì Tân trạng nguyên cũng xuất thân bần hàn nên...
Lục Xương nghe đến đó thấy đất trời dường như đổ sập,bao nỗ lực của chàng .....chàng lảo đảo đứng không vững và phải nhờ hai gã lính hầu vực đỡ.Thế là chàng buồn bã cáo tạ Thy Bình và xin phép về thuyền.
Thy Bình vẫn đứng đó,nàng cũng không hiểu vì sao nàng lại làm thế với Lục Xương,nhìn theo hướng con thuyền của Lục Xương đang dần xa bến Hạnh Dương.
Bất thình lình,nàng nhìn thấy Lục Xương từ trên thuyền đã nhãy xuống sông tự tử...trong sóng nươc cuồn cuộn.
Và dường như lúc này, nàng đã cảm thấy yêu Lục Xương thực sự,sức mạnh con tim khiến nàng la lớn:"Lục lang,chờ thiếp với"và nàng cũng nhảy xuống dưới dòng nuớc xiết mong được tới cùng Lục Xương....
Quan Lễ và quân lính mọi nguời cố gắng tìm vớt xác của hai người nhưng vì sông cuộn nước xiết nên gnười ta chỉ vớt được xác của Lục Xương và mang thi hài chàng lên thuyền về chôn nơi quê hương bản xứ.
Và sau đó trên khúc sông Hanh Dương người ta thấy xuất hiện một thứ bèo lạ, lá to, cứ tìm cách bám theo áp sát những con thuyền đi ngang qua.Người ta nói đó là hồn của tiểu thư Thy Bình tìm đến Lục Xương.
Và người Hạnh Dương gọi thứ bèo đó là Lục Bình để nhắc về một bi tình sử.

Lục bình trôi dạt về đâu

Để người ở lại mang sầu vấn vương

Chữ tình ai nỡ xem thường

Duyên kia chờ đợi mà vương vấn lòng...

Hoa hồng Quà tặng sưu tầm