Những mùa hoa xa vắng

Hình như em luôn sống trong những mong chờ dữ dội, những mong chờ sống trong câm lặng của một trái tim vốn quá yếu mềm.

     Đông, em chờ những giọt nắng rơi rớt bên thềm, chờ những ấm áp từ vòng tay ôm chặt phía sau lưng. Em chờ một mùa hoa vàng trên cánh đồng vắng bóng người qua lại. Đôi khi em chờ một cơn gió lạnh xô vào người, chờ một cảm giác mà em cũng không hiểu chính xác đó là cảm giác gì. Em chỉ biết mong đợi những thứ mà em đang muốn, chỉ thế thôi. Đông rét lắm! Thật sự thì em không thích mùa Đông chút nào cả, em thấy cô đơn và lạc lõng giữa những đợt gió mùa về lạnh lẽo. Em thấy lòng mình cô quạnh và trống vắng giống như chưa từng có ai tìm thấy em trong cuộc đời này vậy.

     Nhưng mùa Đông rồi cũng sẽ qua, Xuân sẽ về. Người ta ai cũng nói rằng, Xuân sang trời sẽ ấm dần lên nhưng em lại không thấy thế. Em thấy Xuân rét hơn cả mùa Đông, thậm chí là giá rét. Em ghét thời tiết lúc đầu Xuân, mưa phùn gió bấc. Mưa lâm thâm càng làm cho thời tiết giá lại thêm giá. Nằm cuộn tròn trong chăn cả buổi đêm, rồi cả buổi sáng mà vẫn chưa muốn ra ngoài. Anh biết không? Giống như đang cô lập mình với thế giới bên ngoài vậy, em cô đơn và chìm vào thế giới của riêng mình. Một thế giới chưa ai từng chạm tay tới. Và em lại chờ, chờ nắng ấm lên sau những ngày mưa ủ rột kéo dài ấy. Em chờ nhiều thứ lắm! Em chờ cả những cơn gió hạ lạc vào giữa mùa Xuân, chờ cả những cơn mưa rào bất chợt của mùa hè ôm cái rét của mùa Đông chạy tới. Giống như hai kẻ vốn chẳng quen biết bỗng dưng gần lại nhau giữ chốn mênh mông, lạ lẫm. Và hơn cả, em đang chờ một mùa hoa mới. Em chờ một màu trắng tinh khôi, một màu xanh trắng mang một ý nghĩa thật riêng “sống mãi với những tâm hồn trắng trong như vậy nhé” (đấy là trong suy nghĩ của riêng em chứ chẳng phải ai khác), em cũng chờ một mùi hương ngào ngạt mà đôi khi em có thể ngửi thấy ngay trong chính tâm trí mình giữa một mùa xa lạ. Có thể đó chỉ là trí nhớ của em gợi dậy một thứ quen thuộc như bao thứ khác em đã thuộc lòng từ lâu. Em mong chờ một mùi hương dịu nhẹ, thêm chút dại dại mà em muốn hít thật sâu vào lồng ngực để cảm nhận thật kĩ nó nhưng lại không thể vì em cảm giác như…nó đặt ra một giới hạn vậy. Muốn hít hơi thật nhiều mà chỉ được có tí chút thôi, không được phép nhiều hơn thế.

     Gió Nam thổi về, mùa hoa đó tan ra. Nhưng không phải vì thế mà em bỏ qua mất khoảnh khắc cuối mùa. Em chờ những cánh hoa vẫn còn tươi bay lả tả trong gió, đậu trên vai em, vương trên tóc em buông che khuất khuôn mặt rồi nằm im trên mặt đất. Nhuộm một màu tím man mác tới rầu rĩ cả đường xưa, lối cũ. Thế rồi những cánh hoa ấy cũng bị mưa cuốn trôi đi, mưa rào. Phải rồi, em mong được ngắm nhìn những cơn dông kéo đến bất chợt, nhưng tia chớp rạch ngang bầu trời, những cơn gió mang hơi nước quật mạnh, lật cả đám lá cây lên để lộ một màu xanh nhàn nhạt như ốm yếu, những tiếng ì ùng dọa dẫm kéo dài cả vài cây số, nhứng tiếng lộp độp, tí tách, những dòng nước ngoằn ngoèo chạy trên ô kính…Trời mưa, cơn mưa rào đầu tiên của mùa hạ. Mùa hè về rồi đấy anh ạ! Rồi em ngóng trông tiếng ve kêu râm ran trong tán lá, nhiều người ghét âm thanh ấy nhưng em thì không. Chúng rất du dương mà phải không anh? Mỗi khi la cà ngoài đường em lại nhìn lên tán cây xòe rộng kiếm tìm một điều bất ngờ xuất hiện. Ngày nào cũng vậy, cứ kiếm tìm. Hành động đó đôi khi khiến em cảm thấy mình như một người điên ấy. Nếu vẫn không thấy em cũng chẳng chán nản bao giờ vì sớm muộn gì mùa hoa ấy cũng trổ ra. Rồi em cũng được đắm chìm trong nó thôi, hãy cứ kiên trì tìm kiếm và chờ đợi. Và… kia rồi, em đã thấy thứ mà em chờ đợi bao ngày – những chùm hoa ấy. Thật thoải mái và dễ chịu, ngẩng đầu lên và hít một hơi thật sâu đầy lồng ngực tới khi nào không thể hít sâu thêm được nữa. Mùa hoa em đợi về rồi đó, mùa hoa biết đặt chữ yêu vào trái tim một cô bé ngây thơ.

     Khi trời cao và xanh hơn, mây cũng ít đi thì em biết, em chẳng còn có thể nhìn thấy những bông hoa cũ nữa. À không, vẫn có những chùm hoa màu trắng sữa nở. Nó nở cả hai mùa đấy. Như vậy là em vẫn thấy mùa hoa cũ trong một mùa mới sang, thú vị phải không anh? Thu ghé qua rồi ở lại luôn trong ba tháng, em lại lặng lẽ chìm vào những khắc khoải nhớ mong bao niềm xưa cũ. Phải rồi, tất cả đều là xưa cũ, chẳng có điều gì mới mẻ trong em cả. Mùa này qua đi, mùa khác lại tới, dù có là mùa hoa mới trong năm đi chăng nữa thì cũng chỉ những mùa hoa quá cũ trong lòng em thôi. Hoa tìm mùa để nở, còn em bơi về một miền kí ức đã xanh màu rêu để mở lòng mình ra với những yêu thương cũ kĩ. Giống như một thú chơi “đồ cổ”, em thích thú, vui sướng rồi tiếc thương, đau đớn cho một món đồ vô giá và đẹp như vậy mà lại bị người ta đem vứt đi. Thế đấy, em cứ đi tìm kiếm những bông hoa yêu đã rạc qua từng mùa hoa, từng mùa gió gom góp lại, giữ cho riêng mình và chìm đắm trong đó. Một trò “tiêu khiển” quá ngớ ngẩn mà em không bao giờ có thể bỏ được.

     Thu cũng bỏ em đi với những đêm cô đơn kéo dài đằng đẵng, những đêm ngồi khóc “ăn vạ” quá khứ ngoài ban công, những đêm nằm bò trên lan can ngắm nhìn trời đêm ngàn sao, kiểm đếm lại những “mảnh vỡ” em tìm được để tính chuyện đi tìm những mảnh còn vương vãi đâu đây mà gắn lại cho trọn một “tình yêu sước sát”. Mùa thu, mùa hoa sao với những kí ức mập mờ bay vờn qua tâm trí. Rồi Đông sẽ lại đến thôi, lại một mùa hoa cũ. Tất cả giống như quá trình vận động của một trái tim với những tổn thương chưa bao giờ dứt, cứ chất đầy dần qua mỗi mùa hoa xa vắng yêu thương.

Hoa hồng Quà tặng tổng hợp