Những bông hồng đã nở, đang đợi mùa hồi sinh

(Viết cho những ngày mưa không thấy nổi mặt trời) 

Em nhặt những bông hồng đã nở
Nương gió xoay mình rớt mảnh chiều thu
Tháng Tám buồn tênh
Hoa hồng để tang thuở ban mai chúm chím
Chẳng sao tìm lại bao giờ.

Những ngón tay khô gầy về an ủi cơn mơ
Em mộng mị, nước mắt màu xanh lăn trên vuông cửa cũ
Ký ức xuyên không,
Trở về vào một chiều ướt rũ
Em co mình, giấu chặt những cơn đau

_Ừ thì mình có còn là gì nữa đâu!
Anh ngược chiều đi về phía không em,
Còn em một mình bước đi trên sỏi đá
Đôi chân nhỏ phải cố bấm vào mặt đường để không trượt ngã
Mỉm cười dỗ mình đừng đau…

_Ừ thì mình có còn là gì của nhau nữa đâu!
Những chồi non mới nhú ra đã khô khan, bầm nát
Em úp mặt thương buổi chiều nắng khát
Cơn mưa lạnh tấm trăng gầy.

Em gửi nỗi đau vào những giấc mơ ngày
Giá có thể xóa đi chính mình khi tỉnh lại
Phiến dương cầm rơi vãi
Đau đớn hạt thời gian.

Rồi thì sương sẽ tan
Ừ rồi thì sương cũng tan
Rồi mặt trời sẽ tô hồng hai mươi hai ô cửa
Và những ngón đàn rực rỡ
Và những bông hồng đã nở
Đang đợi mùa hồi sinh.

Hoa hồng Quà tặng tổng hợp