Ngọc lan

Ngọc Lan

Lần đó ta về phố giữa đêm 
Ngõ khuya mờ khuất dưới sương mềm 
Bước chân còn nhớ đời phiêu bạt 
Nên cổng nhà nàng ta đã quên

Có nhớ chăng là hương Ngọc Lan 
Cội hoa còn đó dẫu năm tàn 
Từ buổi chia tay chiều hạ ấy 
Từng đêm ôm mãi giấc mơ tàn

Chẳng biết em còn ở đấy không? 
Riêng ta, ta vẫn mãi một lòng 
Em sang ngang sớm trăng chưa khuất 
Để cuộc tình buồn như gió đông

Nhặt cánh Ngọc Lan nhớ thuở nào 
Bên thềm hanh nắng, nắng trong nhau 
Ước thề còn khắc trên khung cửa 
Hương vị còn đây em ở đâu? 

Nguyên Thanh Hòa