Mùa dã quỳ hoang

Nhớ. Đó là cảm giác lúc mình trôi trong vùng nhớ của ký ức. Ngợp một trời hoa dã quỳ vàng trên chân núi năm nào cứ níu kéo ta ngược dòng thời gian trở về một vùng trời kỷ niệm. Dã quỳ. Sao hoang dại đến đắm say. Sao kiêu sa đến khiến ta hoài mong về cao nguyên đầy nắng gió. Nơi quyện chặt hương vị của bạt ngàn hoa cà-phê trắng tinh và những thảm dã quỳ vàng rực trên những con đường tít tắp thông, bạt ngàn rừng.

Có lúc ngồi ngắm lại những bức ảnh cũ. Nơi cánh hoa dã quỳ đã úa trong trang nhật ký tuổi đôi mươi. Mới hay, thời gian bị ta đánh cắp mất rồi. Làm sao mà không thể vàng hơn những thảm hoa dã quỳ trong nắng mới? Làm sao không đắm say trước vẻ kiêu sa của loài hoa hoang dại này? Mọi thứ trôi như sông chiều đơm lên khoảnh khắc cuối đường chân trời có cả nắng và những cọng nhớ vu vơ trên tóc, trên môi, trên đôi tay những ngón thon mượt. Bằng trí tưởng tượng  hay bằng điều gì đó xa hơn, thẳm hơn.

Nhớ ly cà-phê sớm mai cao nguyên đầy nắng. Những giọt cà-phê nhểu xuống, thời gian như ngưng trên tóc mai. Từng giọt, từng giọt khiến ta say đắm, khiến ta cảm giác như mọi thứ buộc phải ngừng lại trên môi khi nhấp một ngụm cà-phê phố núi. Người bạn gái đôi mắt trong veo, nhìn ta thách thức: “Có cà-phê nơi nào ngon hơn thủ phủ này?”. Thế mới biết miền dã quỳ hoang có cái đặc trưng rất riêng, khi ai đó chợt ngồi để nhớ, lại phải chạy dọc chính thời gian để đong cho đầy cảm xúc, biết cho hết mọi ngõ ngách của cuộc đời trong vòng quay không ngừng nghỉ của thời gian. Vốc cụm nắng cho thêm đầy vai áo mỏng. Ta nhớ miền dã quỳ hoang hoải đó. Nhớ những cánh hoa vàng đựng đầy nắng gió cao nguyên. Có dốc cao nào cao hơn nỗi nhớ phía bên này và bên kia núi? Để dọc những con đường phố thị, thi thoảng bắt gặp một sắc vàng, lòng lại ngỡ màu hoa năm cũ. Vời vợi trên những dốc cao, miền xa thẳm của những thanh âm lặng im màu tóc. Có ngọn gió vừa đi qua, đem theo chút se lạnh của cao nguyên mùa khô. Sượt qua vai ta, qua chiếc khăn gió ấm...

Vừa nhận tin nhắn của cô bạn thời cấp ba, theo gia đình đi kinh tế mới lên Tây Nguyên. Giờ đã một nách hai con với mấy rẫy cà-phê. “Đang vào mùa dã quỳ vàng rộ, lên đi”. Phố biển lại lắng lòng ngồi nhớ. Biết khi nào cắp ba lô lên và đi được như hồi sinh viên. Ta nhắn lại giữa lưng chừng biển “Để mai ta bay lên”. Ngồi đây mà nhớ thế. Như một cuốn sách cũ mà ta thèm được đọc lại, như cái mùi sách mới mà xưa ra háo hức được sở hữu. Nhưng có một điều gần hơn, đó là hơi thở, là sắc vàng hoang dại đắm say kia. Bao giờ trở lại, dã quỳ hoang?

Hoa hồng Quà tặng tổng hợp