Hoa quỳnh nở muộn

Hoa Quỳnh thường nở vào đêm. Những đêm trăng, hoa Quỳnh càng rực rỡ. Người chơi hoa điệu nghệ, thường chờ lúc hoa nở, hương bắt đầu lan toả, ngồi ngắm trăng và hoa.  Chén trà nóng hòa quyện hương hoa, miên man thưởng ngoạn, thi hứng lại bắt nhịp, huyền ảo và say đắm.

Đợi chờ hoa Quỳnh nở là một đam mê tao nhã. Hương hoa như biết gợi tình, những chiếc lá lẳng lơ, những cánh hoa thẹn thùng chớm nở. Cảm giác cả vũ trụ lúc này cũng ngây ngất vì hoa.
Tác giả không bỏ sót những giây phút hiếm hoi này để tìm thi vị. Hương sắc mơ màng làm chao đảo hồn thi nhân. Không biết vì vương vấn duyên tơ hay luyến tiếc dương gian mà có một chút hương thơm của một đóa Quỳnh còn ở lại. Thấm lặng, khờ khạo hay vì trăn trở cho nhan sắc nàng Kiều mà hoa Quỳnh ấy chờ đến thời khắc sau cùng mới nở...
Hãy mở tâm hồn ngắm nghía hoa Quỳnh, đừng vội đi, hãy nán lại chút thời gian để biết vì sao hoa kia nở muộn.
Dường như định mệnh sắp đặt cho hoa Quỳnh và trăng. Hoa Quỳnh không trăng như đầy hương không sắc, còn trăng thiếu hoa quỳnh như sắc không hương. Bởi thế làm sao ngăn cách được trăng và hoa Quỳnh hò hẹn:

Trăng vàng đương đợi ngoài hiên
Hoa Quỳnh, nàng hãy ngoan hiền bước ra

Chàng trai đợi cô gái, thời gian lúc này đếm từng giây, nôn nóng. Các bạn chắc cũng thế, ai đã từng một lần hò hẹn với người yêu, một phút trôi qua ngỡ một giờ đăng đẳng. Ấy vậy mà khi cô gái tới còn vờ vĩnh ẩn mình giây lát để xem nỗi khắc khoải của chàng có làm lay động đất trời không? Nàng quên Hoa Quỳnh không thể giấu được mùi hương!
Bài thơ hằn lên sự u sầu, than thân trách phận của một phụ nữ mà nhan sắc trời cho lại là lá bài oan nghiệt. Cô gái nào không ước mơ cho mình một mái ấm gia đình hạnh phúc, san sẻ những lúc vui buồn, bệnh tật, mặn nồng tình nghĩa phu thê dù bên chén mắm tương cà:

Quỳnh Hương đẹp tựa nàng tiên
Trăng vàng sánh bước nỗi niềm phượng loan

Chính đáng, rất chính đáng. Hoàn hảo, tuyệt diệu. Xứng đôi vừa lứa. Hình ảnh đẹp đang ru ta. Giản dị, dịu dàng.... Bạn hãy khép mắt lại, thả lỏng, cởi mở với không gian : Ánh trăng đang hòa quyện hương Quỳnh, như bàn tay mơn trớn làn da trắng nõn, cả hai say sưa, hạnh phúc ngập tràn...

Nhưng tất cả chỉ trong thoáng chốc. Cái phút giây tưởng chừng đang phiêu bồng trên cõi tiên, thì cõi trần tục lộ diện, muôn màu muôn vẻ: yêu thương, sân hận, chân thật, giả tạo, giao hoan, đoạn tuyệt. Bức phù điêu có thể chỉ che mắt những chú cá vàng khờ dại. Phải chấp nhận thực tế dù thuyền tình bạc bẽo như cuộc đời vướng nợ phù vân. 
Chia tay, Quỳnh canh cánh cô liêu, trăng lẽn vào mây thẳm.

Bỗng đâu sương lạnh đêm tàn
Quỳnh Hương khép cánh vội vàng ra đi

Trở về với cuộc sống thực tại, ám ảnh định mệnh lại đeo đuổi. Hạnh phúc mong manh chỉ thoáng hiện trong giây phút giao thoa của trăng đêm, yên ắng, cả hai khẽ run những nốt nhạc lòng mà chỉ có hai người hiểu. Thế rồi bất chợt Quỳnh vội vàng ra đi, cơn mưa sẽ làm Quỳnh rã cánh, Quỳnh sợ trăng biền biệt. Còn nàng, nàng sợ trái tim người yêu thương tổn, nàng sợ tất cả những hạnh phúc thật, giả đều trở thành bất hạnh.
Mượn trăng và Quỳnh nói hộ chuyện nợ duyên oan nghiệt. Chưa hẳn là lấy một người không yêu, yêu một người không lấy.

Trời già khéo buộc dây oan
Hoa Quỳnh nở muộn, cung đàn lỡ dây

Hai câu cuối làm người đọc phân vân. Nở muộn bởi đến bây giờ nàng mới tìm thấy nơi chàng trai tâm hồn và ước mơ lúc còn là thiếu nữ, để rồi cứ trào dâng nỗi nhớ, mong chờ, hò hẹn. Tìm trong nhau những cảm xúc kỳ lạ của tình yêu. Họ đến với nhau tại tâm điểm của cửa tình. Họ thấy nhau tất cả tinh túy của đất trời. Cháy bỏng, khát khao không còn biên giới. Nhưng tất cả đều quá muộn. Lỡ dây bởi mọi thứ giờ đây phải dừng lại, nàng đã có gia đình như một định mệnh chứ không phải tình yêu. Cả bài thơ vẫn lấp lửng uẩn khuất nỗi niềm mà người phụ nữ phải gánh chịu. Sự thiệt thòi, sự lầm lỡ... chấp nhận, nhưng trái tim luôn hướng đến người mình yêu:

Đường đời muôn nẻo sầu đau
Hương Quỳnh vẫn giữ một màu trinh nguyên

 Bài thơ đọc đi đọc lại vẫn thấy có gì thật chua chát cho số phận. Xuân Diệu đã viết :
Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu 
(Yêu)
Với Yêu, mình yêu người nhưng chưa chắc được người yêu lại, còn ở Hoa Quỳnh nở muộn, mình yêu người, người yêu mình mà không dám yêu! Day dứt làm sao!
Nhiều bạn sẽ đánh giá tình yêu và hôn nhân theo nhiều góc cạnh khác nhau. Đó mới là yêu, là lãng mạn, là trách nhiệm, nặng hơn là ngoại tình, là phạm đạo đức...Hãy thử đặt mình vào một hoàn cảnh mà khát vọng tình yêu chỉ còn là ảo ảnh, để xem xét, có thể lúc ấy mới thật tinh tường. Còn với tôi, bài thơ Hoa Quỳnh nở muộn như một lời than, tỏ rõ nỗi cô quạnh, éo le đặt lên vai người phụ nữ đã mang gánh nợ trần.
Người phụ nữ cho dù trong một xã hội bình đẳng, vẫn luôn cam chịu thiệt thòi. Đó là điều muôn thuở. Thương thay!

                                                                                                                                                                                                     Hoa hồng Quà tặng tổng hợp